• Một ngày của Nguyệt và Vincent (1)

    Tiếng chuông điện thoại vang lên đầy gấp gáp khi Nguyệt đang nấu dở bữa trưa trong bếp. Nhẹ nhàng vặn nhỏ lửa, cô bước ra phòng khách, nơi đặt hai chiếc điện thoại bàn, một trắng và một đen. Nhấc ống nghe màu trắng lên, cô nói bằng giọng nhẹ nhàng:

    - Alô, ai ở đầu...


    - Nguyệt hả? Nguyệt hả? Anh nè! Anh Vincent của em nè! - Giọng nam mừng rỡ reo lên trong điện thoại.


    Ngay lập tức ám khí nổi lên mù trời dù sắc mặt Nguyệt vẫn không đổi.


    - Anh gọi về có chuyện gì không? Tôi đang nấu ăn. - Cô nói bằng giọng nhẹ nhàng như muốn kềm hãm sự vui vẻ của Vincent lại.


    - Thật à? Hôm nay chúng mình ăn gì vậy?


    Nguyệt nhìn qua khe cửa nhà bếp, ngẫm nghĩ trong giây lát rồi trả lời.


    - Cà rốt trộn chua ngọt.


    - Hả? Em vừa bảo gì? - Giọng Vincent trở nên nghẹn ngào khi nghe câu trả lời của Nguyệt. - Cà... cà rốt à?


    - Không thích cà rốt thì cứ việc tự nấu. - Nguyệt bình thản nói.


    - Em mà nấu cà rốt là anh hận em suốt đời.


    - Tùy anh.


    Nguyệt dập máy, nói đến năm sau cũng không giải quyết được vấn đề gì và cô biết cho dù mình có nấu cà rốt, thứ Vincent ghét nhất, thì anh chàng vẫn mò về ăn cơm. Thế nên chẳng việc gì phải thay đổi cả.

0 comments:

Post a Comment